Thầy Giáo Làm Ơn Buông Tha Em - Chương 3: Chiếc Váy Đỏ Và Ánh Mắt Không Thể Tránh
- Trang Chủ
- Thầy Giáo Làm Ơn Buông Tha Em
- Chương 3: Chiếc Váy Đỏ Và Ánh Mắt Không Thể Tránh
Tối thứ Sáu.
Khách sạn Royal tổ chức một buổi tiệc thương mại quy mô lớn.
Bảo Ngọc đứng trước gương rất lâu.
Cuối cùng cô vẫn chọn chiếc váy đỏ ôm sát cơ thể.
Không quá hở.
Nhưng đủ để tôn lên những đường cong mềm mại mà bình thường cô luôn cố giấu đi.
“Chỉ là một buổi tiệc thôi.”
Cô tự nhủ.
Nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ.
Người cô muốn gặp tối nay chỉ có một.
Lâm Quân.
Người đàn ông đã khiến cô mất ngủ suốt cả tuần.
Khi bước vào đại sảnh.
Ánh đèn pha lê phản chiếu lên sàn đá cẩm thạch sáng bóng.
Tiếng nhạc du dương vang lên khắp không gian.
Và rồi...
Cô nhìn thấy anh.
Lâm Quân đứng giữa đám đông.
Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo khiến anh nổi bật hơn tất cả những người đàn ông khác.
Chỉ cần đứng đó.
Anh đã trở thành tâm điểm.
Như thể sinh ra để thu hút mọi ánh nhìn.
Không ít phụ nữ chủ động tiến tới bắt chuyện.
Nhưng anh chỉ đáp lại bằng nụ cười lịch sự.
Cho đến khi ánh mắt anh vô tình lướt qua đám đông.
Và dừng lại trên người cô.
Khoảnh khắc ấy.
Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.
Ánh mắt Lâm Quân chậm rãi hạ xuống chiếc váy đỏ cô đang mặc.
Rồi lại nhìn lên.
Sâu hơn.
Chậm hơn.
Không hề che giấu sự thưởng thức.
Bảo Ngọc cảm thấy trái tim mình đập mạnh.
Người đàn ông ấy không nói gì.
Nhưng ánh mắt lại khiến cô có cảm giác như mình đang bị nhìn thấu hoàn toàn.
Vài phút sau.
Anh xuất hiện ngay bên cạnh cô.
“Em rất đẹp.”
Chỉ bốn chữ đơn giản.
Nhưng đủ khiến gương mặt cô nóng lên.
“Cảm ơn.”
“Đó là sự thật.”
Lâm Quân đưa cho cô một ly champagne.
Khoảng cách giữa hai người không gần.
Nhưng cũng không xa.
Đủ để cô ngửi thấy hương nước hoa nam tính quen thuộc trên người anh.
“Mọi người đang nhìn anh.”
Cô nhỏ giọng.
Khóe môi anh khẽ cong lên.
“Anh biết.”
“Vậy sao anh vẫn đứng đây?”
Lần này.
Lâm Quân nhìn thẳng vào mắt cô.
Không né tránh.
Không đùa cợt.
“Bởi vì người anh muốn nhìn không phải họ.”
Một câu nói đơn giản.
Nhưng lại khiến trái tim Bảo Ngọc như bị ai đó siết chặt.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không ai lên tiếng.
Không ai chủ động tiến thêm.
Thế nhưng thứ cảm xúc nóng bỏng đang âm thầm lan ra giữa họ lại khiến mọi khoảng cách trở nên vô nghĩa.
Ở một góc nào đó của đại sảnh.
Có người đang lặng lẽ quan sát.
Và ánh mắt ấy chứa đầy sự ghen ghét.
Một cơn sóng ngầm mới sắp bắt đầu.
(Còn tiếp...)