Quan Hệ Nhầm Lẫn - Chương 3: Khoảng Cách Bị Kéo Gần
Tin đồn lan nhanh hơn Lâm Tư Ngôn tưởng tượng.
Chỉ sau một ngày.
Cả khoa Marketing gần như đều biết chuyện “cô gái bị học bá khoa Vật lý đưa về ký túc xá trong đêm mưa”.
Dù sự thật đơn giản đến mức không ai tin.
Nhưng internet trong trường chưa bao giờ quan tâm sự thật.
Chỉ quan tâm câu chuyện nghe “có vẻ đúng”.
Lâm Tư Ngôn ngồi trong thư viện suốt buổi sáng.
Cô cố gắng tập trung vào tài liệu.
Nhưng cứ mỗi lần lật trang sách, trong đầu lại hiện lên những ánh nhìn tò mò của người khác.
Có người không nói gì.
Chỉ cười.
Có người thì cố tình đi ngang qua cô rồi thì thầm.
“Là cô ấy à?”
“Nghe nói học bá lạnh lùng kia chưa từng để ai vào phòng mình…”
“Vậy mà lại là cô ta…”
Những câu nói nhỏ.
Nhưng đủ làm cô mệt mỏi.
Cô đặt bút xuống.
Thở dài.
“Rốt cuộc mình đã làm gì sai…”
Cùng lúc đó.
Ở tòa nhà khoa Vật lý.
Trần Dịch đang làm thí nghiệm.
Không khí phòng lab lạnh và yên tĩnh.
Chỉ có tiếng thiết bị hoạt động đều đều.
Một đồng nghiệp đi ngang qua nhìn anh.
“Cậu không định giải thích gì à?”
Trần Dịch không ngẩng đầu.
“Không cần.”
“Nhưng tin đồn đang lan rất nhanh.”
“Ừ.”
Câu trả lời ngắn gọn đến mức khiến đối phương im lặng.
Một lúc sau.
Người kia lại hỏi:
“Cậu thật sự không quan tâm?”
Trần Dịch dừng tay.
Ánh mắt anh dừng lại trên ống nghiệm trước mặt.
“Không phải không quan tâm.”
Anh nói.
“Chỉ là không cần giải thích với người không hiểu.”
Căn phòng lập tức yên tĩnh hơn.
Buổi chiều.
Lâm Tư Ngôn bị gọi xuống văn phòng khoa lần thứ hai.
Lần này nghiêm trọng hơn.
“Có người phản ánh em gây ảnh hưởng hình ảnh sinh viên.”
Cô đứng sững.
“Em không làm gì cả.”
“Chúng tôi hiểu.”
Nhưng giọng thầy giáo vẫn mang tính cảnh cáo.
“Nhưng em và Trần Dịch nên giữ khoảng cách.”
Khoảng cách.
Chỉ hai chữ đó thôi.
Nhưng khiến cô cảm thấy khó chịu.
“Chúng em vốn không có gì.”
“Vậy càng nên tránh hiểu lầm.”
Khi cô bước ra khỏi phòng.
Trời bên ngoài đã chuyển xám.
Gió thổi mạnh hơn.
Cô đứng ở hành lang rất lâu.
Không biết nên đi đâu.
“Em bị gọi xuống vì chuyện đó à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Cô quay lại.
Trần Dịch.
Anh đứng đó.
Tay cầm áo khoác đen.
Ánh mắt bình tĩnh như mọi khi.
Nhưng lần này.
Có gì đó khác.
“Anh đến đây làm gì?”
Cô hỏi.
“Nghe nói.”
“Nghe nói?”
“Ừ.”
Anh bước tới gần hơn.
“Rằng em bị làm khó.”
Lâm Tư Ngôn cười nhẹ.
“Anh quan tâm à?”
Câu hỏi đó khiến Trần Dịch im lặng vài giây.
Không phủ nhận.
Không thừa nhận.
Chỉ nhìn cô.
Rất lâu.
Gió thổi qua hành lang.
Một chiếc lá rơi xuống giữa hai người.
Trần Dịch đột nhiên lên tiếng.
“Em có muốn kết thúc tin đồn không?”
Cô sững lại.
“Bằng cách nào?”
Anh nhìn thẳng vào cô.
“Đi cùng tôi.”
“Đi đâu?”
“Ăn tối.”
Câu trả lời quá đơn giản.
Đơn giản đến mức khiến cô không kịp phản ứng.
“Anh đang đùa à?”
“Không.”
Trần Dịch nói.
“Chỉ là cách nhanh nhất.”
Lâm Tư Ngôn bật cười.
“Anh có biết nếu làm vậy thì tin đồn sẽ càng tệ hơn không?”
“Biết.”
“Vậy sao còn làm?”
Trần Dịch im lặng vài giây.
Rồi nói một câu khiến cô không thể phản bác:
“Vì tôi không thích em bị hiểu sai.”
Không khí dừng lại.
Hoàn toàn yên tĩnh.
Lâm Tư Ngôn nhìn anh.
Lần đầu tiên cô thấy ánh mắt anh không lạnh như trước.
Không phải dịu dàng.
Cũng không phải mềm mại.
Mà là một kiểu kiên định rất khó hiểu.
Giống như đã quyết định điều gì đó.
Và không thay đổi.
Tối hôm đó.
Quán ăn nhỏ gần trường.
Ánh đèn vàng ấm.
Không gian yên tĩnh.
Hai người ngồi đối diện nhau.
Không ai nói nhiều.
Nhưng lần này.
Không còn cảm giác xa cách như trước.
“Anh thật sự không sợ bị hiểu lầm nữa à?”
Cô hỏi.
Trần Dịch đặt đũa xuống.
“Không quan trọng.”
“Cái gì không quan trọng?”
“Người khác nghĩ gì.”
Cô nhìn anh.
“Vậy cái gì quan trọng?”
Trần Dịch ngẩng lên.
Ánh mắt dừng lại trên cô.
Rất lâu.
Rồi anh nói:
“Em nghĩ gì.”
Khoảnh khắc đó.
Lâm Tư Ngôn cảm thấy tim mình hơi lệch nhịp.
Không mạnh.
Nhưng rõ ràng.
Bên ngoài cửa kính.
Một nhóm sinh viên đi ngang qua.
Có người dừng lại.
Có người chụp ảnh.
Ngày mai.
Tin đồn chắc chắn sẽ bùng nổ hơn nữa.
Nhưng trong quán nhỏ ấy.
Hai người vẫn ngồi đó.
Không ai biết rằng.
Khoảng cách giữa họ.
Đã bắt đầu thay đổi từ rất lâu rồi.
Chỉ là bây giờ.
Mới có người nhận ra.
(Còn tiếp...)