Quan Hệ Nhầm Lẫn - Chương 1: Cánh Cửa Mở Nhầm
Trời mưa nhẹ vào một buổi tối cuối tuần.
Ký túc xá đại học A chìm trong ánh đèn vàng nhạt, hành lang dài vắng người, chỉ còn tiếng bước chân vội vã vang lên từng nhịp.
Lâm Tư Ngôn ôm xấp tài liệu trong tay, vừa đi vừa cúi đầu nhìn điện thoại.
“Phòng 302… đúng rồi.”
Cô lẩm bẩm.
Hôm nay là buổi thảo luận nhóm cuối kỳ, nhưng vì đổi phòng đột xuất nên cô phải tìm lại địa chỉ mới.
Theo thông báo, phòng họp tạm thời được chuyển sang khu ký túc nam tầng ba.
Cô nhíu mày.
“Khu nam sao…”
Nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ là học tập, chắc không có vấn đề gì.
Cùng lúc đó.
Ở tầng trên.
Trần Dịch đang đứng trước gương chỉnh lại cổ áo sơ mi.
Anh là kiểu người mà chỉ cần đứng im cũng khiến người khác cảm thấy áp lực.
Thành tích đứng đầu khoa.
Gương mặt lạnh.
Ít nói.
Và gần như không quan tâm đến bất kỳ thứ gì ngoài việc học.
Bạn cùng phòng nhìn anh cười:
“Lại đi thư viện à?”
“Không.”
Trần Dịch đáp ngắn gọn.
“Họp nhóm.”
“Ồ, với đám sinh viên năm dưới à?”
Anh không trả lời.
Chỉ cầm laptop rồi rời khỏi phòng.
19:47.
Lâm Tư Ngôn đứng trước một cánh cửa.
“302…”
Cô nhìn lại số trên tường.
Không sai.
Cô giơ tay gõ cửa.
“Cộc… cộc…”
Không ai trả lời.
Cô hơi do dự.
Rồi nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
“Xin lỗi, em đến hơi muộn—”
Câu nói dừng lại giữa chừng.
Bởi vì trong phòng… không có ai họp nhóm.
Chỉ có một người.
Trần Dịch.
Anh đang ngồi trên ghế, laptop mở trước mặt.
Ánh đèn bàn chiếu xuống sống mũi thẳng và đôi mắt đang nhìn cô.
Không khí lập tức yên tĩnh.
Tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Lâm Tư Ngôn đứng chết lặng.
“Em đi nhầm phòng à?”
Trần Dịch lên tiếng trước.
Giọng anh trầm, lạnh, không cảm xúc.
Cô vội nhìn lại số phòng.
Tim hơi loạn.
“Không… không phải phòng 302 sao?”
Anh nhíu mày.
“Đây là 304.”
Khoảnh khắc ấy.
Cô chỉ muốn biến mất.
“Xin lỗi! Em đi nhầm!”
Cô lập tức quay người.
Nhưng đúng lúc đó—
“Cạch.”
Cửa tự động đóng lại vì gió.
Và chìa khóa bên ngoài bị kẹt.
“…”
Không khí im lặng thêm một lần nữa.
Lâm Tư Ngôn đứng bất động.
Trần Dịch nhìn cô.
“Cửa bị khóa rồi.”
Cô quay lại.
“Vậy… giờ sao?”
Anh đứng dậy.
Khoảng cách giữa hai người lập tức bị rút ngắn.
Lâm Tư Ngôn vô thức lùi một bước.
Nhưng phía sau đã là tường.
Không còn đường lui.
Trần Dịch chỉ liếc qua cô một cái.
“Đợi quản lý ký túc.”
“Bao lâu?”
“Không biết.”
Câu trả lời ngắn gọn đến mức khiến cô muốn thở dài.
Không gian trong phòng rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng mưa và tiếng đồng hồ treo tường.
Lâm Tư Ngôn ngồi xuống mép ghế, cố giữ bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt của Trần Dịch khiến cô không thể tập trung.
Anh không nhìn chằm chằm.
Nhưng mỗi lần anh vô tình liếc qua, cô đều có cảm giác như bị “bắt trúng”.
“Em học khoa nào?”
Anh hỏi đột ngột.
“Marketing…”
“Điểm trung bình?”
“…hơi thấp.”
Cô cười gượng.
Trần Dịch gật nhẹ.
“Thảo nào đi nhầm phòng.”
“…”
Cô cứng họng.
Người này nói chuyện thật sự không biết khách khí là gì.
Một lúc sau.
Điện thoại cô hết pin.
Laptop của anh vẫn đang mở.
Không khí lại càng yên tĩnh hơn.
Lâm Tư Ngôn bắt đầu thấy hơi ngột ngạt.
“Anh thường xuyên ở một mình vậy sao?”
Cô hỏi để phá vỡ im lặng.
“Ừ.”
“Không thấy chán à?”
“Không.”
Câu trả lời vẫn ngắn như cũ.
Cô thở dài.
“Anh thật khó nói chuyện.”
Lần này.
Trần Dịch nhìn cô lâu hơn một chút.
“Em nói nhiều hơn dự kiến.”
“…”
Cô đỏ mặt.
“Em chỉ đang cố không bị căng thẳng thôi.”
“Căng thẳng?”
Anh nhắc lại.
“Vì ở chung phòng với nam sinh?”
Câu nói rất bình thường.
Nhưng không hiểu sao lại khiến không khí trở nên hơi kỳ lạ.
Lâm Tư Ngôn lập tức phản bác.
“Không phải!”
“Chỉ là… tình huống hơi bất ngờ.”
Trần Dịch không nói gì nữa.
Nhưng ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn bình thường.
20:30.
Cửa vẫn chưa mở.
Mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt.
Ánh đèn trong phòng hơi vàng.
Lâm Tư Ngôn bắt đầu buồn ngủ.
Cô vô thức tựa lưng vào ghế.
Mí mắt nặng dần.
Trần Dịch đứng dậy đi lấy nước.
Khi quay lại.
Anh thấy cô đã ngủ thiếp đi.
Tài liệu rơi xuống đất.
Tóc dài hơi che mặt.
Anh đứng im vài giây.
Rồi cúi xuống nhặt giúp cô.
Trong lúc đó.
Cô hơi nghiêng người.
Đầu khẽ tựa vào vai anh.
Khoảng cách rất gần.
Gần đến mức anh có thể nghe rõ nhịp thở đều đều của cô.
Trần Dịch khựng lại.
Không đẩy ra.
Cũng không di chuyển ngay.
Chỉ đứng yên.
Rất lâu.
Ngoài hành lang.
Tiếng quản lý ký túc vang lên.
“Có ai trong phòng 304 không?”
Trần Dịch lúc này mới khẽ lên tiếng.
“Có.”
Nhưng ánh mắt anh vẫn dừng lại trên người cô gái đang ngủ.
Rất lâu sau.
Anh mới nhẹ nhàng đặt áo khoác lên người cô.
Động tác rất chậm.
Rất cẩn thận.
Như thể sợ đánh thức cô.
Ngoài cửa sổ.
Mưa vẫn rơi.
Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy.
Có một thứ gì đó vừa bắt đầu thay đổi.
Rất nhẹ.
Nhưng không thể quay lại như cũ.