Nữ Thần Livestream Và Ông Trùm Bí Ẩn - Chương 5: Người đứng ngoài cửa
Tiếng gõ cửa vẫn không dừng lại.
“Cộc… cộc… cộc…”
Đều đặn, chậm rãi, như một nhịp tim lạ lùng vang lên giữa đêm khuya. Linh Nhi đứng chết lặng trong phòng, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa gỗ màu xám nhạt.
Điện thoại vẫn còn áp sát tai cô.
Giọng người đàn ông bên kia nhỏ đi, nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết:
“Đừng mở cửa. Và cũng đừng bật đèn hành lang.”
“Anh đang nói gì vậy?” Linh Nhi hạ giọng, cố giữ bình tĩnh.
“Người đứng ngoài không phải người em muốn gặp.”
Câu nói đó khiến sống lưng cô lạnh toát.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Một giây… hai giây…
Rồi im hẳn.
Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả tiếng động.
Linh Nhi nắm chặt điện thoại, ánh mắt không rời khỏi cửa. Trong đầu cô bắt đầu xuất hiện hàng loạt suy nghĩ: fan cuồng? công ty? hay ai đó trong “trò chơi” mà người kia nói?
Cô nuốt khan.
“Anh biết người đó là ai không?” cô hỏi.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi đáp:
“Không cần biết tên. Chỉ cần biết hắn không đến để nói chuyện.”
Ngay lúc đó—
RẦM!
Cánh cửa rung lên mạnh.
Không phải gõ nữa.
Mà là va đập.
Linh Nhi giật lùi lại, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Anh ta đang cố phá cửa!” cô nói gấp.
“Bình tĩnh.” giọng người kia vẫn giữ được sự lạnh lẽo kỳ lạ. “Cửa em không dễ phá đâu. Horizon Media không để chuyện đó xảy ra.”
“Horizon Media?” Linh Nhi lập tức cau mày. “Anh lại nhắc tới công ty?”
“Em vẫn chưa hiểu à?” giọng hắn trầm xuống. “Căn hộ này… không phải chỉ là nơi ở.”
Linh Nhi nhìn quanh.
Căn phòng này là công ty sắp xếp cho cô sau khi ký hợp đồng. Nội thất sang trọng, cách âm tốt, camera an ninh “đảm bảo an toàn”. Tất cả đều nghe có vẻ hợp lý.
Nhưng bây giờ, mỗi chi tiết lại trở nên đáng ngờ.
Cô bước chậm về phía tường, nơi có một bảng điều khiển nhỏ. Đèn báo an ninh vẫn xanh.
“Không có gì bất thường…” cô lẩm bẩm.
Nhưng ngay khi cô vừa chạm vào bảng điều khiển—
Tất cả đèn trong phòng tắt phụt.
Căn hộ chìm vào bóng tối.
Chỉ còn ánh sáng mờ từ màn hình laptop chưa tắt hẳn.
Và tiếng thở của chính cô.
“Không…” cô lùi lại. “Không thể nào…”
Điện thoại vẫn sáng.
Giọng người kia vang lên:
“Họ đã vào hệ thống rồi.”
“AI?” cô hỏi lại.
“Không chỉ AI.” hắn đáp. “Là người điều khiển AI.”
Cánh cửa lại rung mạnh thêm lần nữa.
Lần này, khóa cửa phát ra tiếng kim loại bị ép.
Rắc…
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên khung cửa.
Linh Nhi hoảng hốt lùi vào góc phòng.
“Anh giúp tôi đi!” cô nói nhanh, lần đầu tiên trong giọng có sự cầu cứu thật sự.
Đầu dây im lặng vài giây.
Rồi người kia nói:
“Được. Nhưng em phải làm theo tôi.”
“Làm gì?”
“Đi tới máy tính.”
Linh Nhi do dự.
“Ngay bây giờ.”
Một tiếng RẦM khác vang lên.
Cánh cửa đã lệch khỏi khung.
Không còn thời gian.
Linh Nhi chạy tới bàn làm việc, ngồi xuống trước màn hình vẫn đang mở file PROJECT_NYX.pdf.
“Rồi sao nữa?” cô hỏi gấp.
“Nhìn vào dòng cuối cùng của file.”
Cô kéo chuột xuống.
Ở cuối tài liệu là một dòng chữ nhỏ, gần như bị ẩn:
“ACTIVE NODE: L-07 / USER LINK CONFIRMED”
“Đây là gì?” cô hỏi.
Giọng người kia trầm xuống:
“Em không phải streamer bình thường.”
“Em là một node.”
“Node gì?” cô cau mày.
Nhưng chưa kịp trả lời—
Cạch.
Khóa cửa gãy.
Cánh cửa bật mở.
Ánh sáng hành lang tràn vào phòng.
Một bóng người đứng ở đó.
Không cao lớn.
Không ồn ào.
Chỉ đứng yên.
Nhưng đủ khiến Linh Nhi đông cứng.
Người đó mặc áo khoác đen, tay đeo găng, không nhìn thấy rõ mặt.
Hắn nghiêng đầu.
Và nói một câu rất nhẹ:
“Cuối cùng cũng gặp được em rồi… Nữ Thần Livestream.”
Điện thoại trong tay Linh Nhi phát ra tiếng rè.
Giọng người kia trong máy thì thầm:
“Đừng nhìn thẳng vào hắn.”
Nhưng đã quá muộn.
Người đứng ở cửa… đang nhìn thẳng vào cô