Nữ Thần Livestream Và Ông Trùm Bí Ẩn - Chương 4: Cuộc gọi lúc nửa đêm
Đêm xuống rất nhanh ở thành phố này. Những tòa nhà cao tầng vẫn sáng đèn như không muốn ngủ, còn dưới đường, ánh đèn xe kéo dài thành từng vệt mờ lạnh lẽo. Trong căn phòng livestream nhỏ trên tầng 12, Linh Nhi vẫn chưa tắt máy tính.
Buổi livestream vừa kết thúc cách đây nửa tiếng, nhưng cô vẫn ngồi yên trước màn hình đen, tay đặt trên bàn phím, ánh mắt như vẫn còn bị kẹt lại trong những lời bình luận hỗn loạn của fan và anti-fan.
Hôm nay, buổi livestream của cô đạt hơn một triệu lượt xem—con số mà ngay cả các streamer top đầu cũng phải ghen tị. Nhưng đi kèm với nó là một thứ khiến cô khó chịu hơn tất cả: một tài khoản lạ liên tục gửi quà tặng giá trị cực lớn, kèm theo những dòng tin nhắn không ai nhìn thấy ngoài cô.
“Đừng tin vào công ty đang quản lý em.”
“Em chỉ là quân cờ đầu tiên.”
“Ngày mai, em sẽ hiểu.”
Linh Nhi nhớ rõ từng chữ. Nó không giống fan cuồng, cũng không giống kẻ đùa giỡn. Nó giống như… một người đang đứng rất gần cô, biết mọi thứ về cô.
Cô mở lại lịch sử chat, nhưng tài khoản đó đã biến mất. Không avatar, không ID, không dấu vết.
“Lại nữa…” cô lẩm bẩm.
Cô đứng dậy, đi tới cửa sổ. Thành phố về đêm đẹp một cách lạnh lùng. Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không biến mất. Từ sau khi ký hợp đồng với công ty giải trí “Horizon Media”, cuộc sống của cô thay đổi quá nhanh—quá nhanh đến mức đáng ngờ.
Điện thoại rung.
Một cuộc gọi lạ.
Không số.
Linh Nhi do dự vài giây rồi bắt máy.
“Alô?”
Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây. Sau đó là một giọng nam trầm, chậm rãi, như cố tình kéo dài từng chữ.
“Em đang xem thành phố bên ngoài đúng không?”
Linh Nhi lập tức quay đầu nhìn ra cửa sổ. Tim cô đập mạnh.
“Anh là ai?”
Giọng nói kia không trả lời trực tiếp. Thay vào đó, hắn nói tiếp:
“Ánh đèn bên trái tòa nhà của em… đang nhấp nháy. Em có để ý không?”
Cô nheo mắt nhìn. Quả thật, một cửa sổ ở tòa đối diện đang nhấp nháy ánh sáng bất thường.
“Anh đang ở đâu?” cô hỏi lại, giọng đã bắt đầu lạnh đi.
“Không xa em đâu.”
Câu nói đó khiến không khí trong phòng như hạ xuống vài độ.
Linh Nhi siết chặt điện thoại. “Anh là fan? Hay là người của công ty?”
Một tiếng cười rất khẽ vang lên trong điện thoại.
“Công ty? Em nghĩ họ biết hết về em sao?”
Ngay lúc đó, màn hình máy tính trước mặt cô tự bật sáng.
Dù không chạm vào.
Một cửa sổ chat mở ra.
Tài khoản không tên.
Chỉ có một dòng chữ:
“Chào mừng em đến với trò chơi.”
Linh Nhi lùi lại một bước.
“Cái gì—”
Giọng nam trong điện thoại tiếp tục, bình tĩnh đến đáng sợ:
“Em không nên ký hợp đồng đó. Nhưng thôi… bây giờ đã muộn rồi.”
“Anh muốn gì?” cô gần như quát lên.
“Không phải anh muốn gì.”
Một khoảng dừng ngắn.
“Là ông ấy muốn gì.”
“Ông ấy?” Linh Nhi cau mày.
Cùng lúc đó, một file lạ tự động tải xuống máy tính cô. Không thể dừng. Không thể xóa.
Tên file:
PROJECT_NYX.pdf
“Đừng mở nó!” giọng nói trong điện thoại đột nhiên đổi tông, gấp hơn một chút.
Nhưng đã quá muộn.
Linh Nhi vừa chạm chuột.
Màn hình nháy lên trắng xóa.
Một loạt hình ảnh hiện ra: hợp đồng, dữ liệu livestream, thống kê thu nhập, lịch trình cá nhân… thậm chí cả camera an ninh trong hành lang tòa nhà cô đang ở.
Cô đứng chết lặng.
“Anh… đang theo dõi tôi?” giọng cô run nhẹ.
“Không chỉ anh.” người kia đáp.
“Còn nhiều người khác nữa.”
Đúng lúc đó—
Cộc… cộc…
Tiếng gõ cửa vang lên.
Rõ ràng.
Ngay bên ngoài căn hộ.
Linh Nhi quay phắt về phía cửa.
Điện thoại vẫn còn trên tay.
Giọng nói trong máy thì thầm, lần này rất thấp:
“Đừng mở cửa.”
Nhưng tiếng gõ lại tiếp tục.
Chậm rãi.
Kiên nhẫn.
Như thể người bên ngoài biết chắc… cô đang ở đó.