Hắn Còn Đáng Sợ Hơn Cún - Chương 4: Ký Ức Không Thuộc Về Cô
🖤 1. Chiếc chìa khóa trên bàn
Cô nhìn chằm chằm chiếc chìa khóa rỉ sét.
Tay không dám chạm vào.
Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến cổ họng cô khô lại.
⚠️ 2. Hắn quan sát phản ứng
Hắn đứng cạnh bàn, rất bình tĩnh.
“Em nhận ra nó chứ?”
Cô lắc đầu ngay lập tức:
“Không.”
Nhưng giọng nói lại không đủ chắc chắn.
🧠 3. Sự bất ổn trong ký ức
Trong đầu cô xuất hiện một khoảng trống.
Không phải quên.
Mà giống như…
có thứ bị “xóa bỏ có chủ ý”.
🖤 4. Hắn bước gần hơn
Một bước.
Chỉ một bước.
Không gian trong phòng lập tức trở nên chật lại.
⚠️ 5. Câu nói khiến cô lạnh người
“Em không nhớ là đúng.”
“Vì nếu nhớ… em sẽ không đứng ở đây.”
🧠 6. Cô bắt đầu hoảng loạn
“Anh đang nói gì?”
“Anh đã làm gì tôi?”
Giọng cô run lên.
🖤 7. Hắn không phủ nhận
Chỉ nói:
“Không phải tôi làm.”
Câu nói đó không giúp cô nhẹ nhõm.
Mà ngược lại.
⚠️ 8. Một cái tên bị nhắc đến
“Người đầu tiên giữ em trong chiếc lồng…”
Hắn dừng lại.
“…không phải tôi.”
🧠 9. Thế giới trong đầu cô vỡ ra
Cô lùi mạnh về sau.
“Không thể nào…”
“Chính anh… chính anh là người đó!”
🖤 10. Hắn nhìn cô rất lâu
Không tức giận.
Không phủ nhận lần nữa.
Chỉ nhìn.
Như đang chờ cô tự nhận ra điều gì đó.
⚠️ 11. Sự thật bị bóc từng lớp
Hắn nói:
“Em chỉ nhớ những gì em được phép nhớ.”
“Và em đã chọn tôi là ‘kẻ ác’.”
🧠 12. Cô bắt đầu mất phương hướng
“Vậy còn chiếc lồng?”
“Còn bảy ngày đó?”
Giọng cô gần như vỡ ra.
🖤 13. Câu trả lời cuối cùng trong chương
Hắn cúi mắt xuống chiếc chìa khóa.
“Chiếc lồng đó…”
“Không dùng để giam em.”
“Là để giữ em không bị thứ khác tìm thấy.”
🔥 Kết thúc chương 4
Ký ức của cô bắt đầu lung lay.
Chiếc lồng không còn là câu chuyện đơn giản về giam giữ.
Mà là một phần của bí mật lớn hơn—thứ mà cô đã bị buộc phải quên.
Và người đàn ông trước mặt cô…
có thể không phải kẻ đáng sợ nhất trong câu chuyện này.
(Hết chương 4)